Thơ (Vietnamese Poems)
Cali mưa đổ không ngừng
Em buồn em nhớ khổ từng phút giây
Anh đi không chút tỏ bày
Ðể đêm không ngũ hao gầy anh ơi
pnguyen
Anh có biết Cali lạnh lắm
Lệ em rơi với trăm nỗi sầu
Anh yêu giờ ở phương nào
Xin anh hãy đến cùng trao thiệp hồng
Nikki Nguyễn
Anh đã biết Cali lạnh cóng
Mong ngày về bên bóng hình ai
Chiều về mây lượn đắm say
Mai này ta sẽ sum vầy lứa đôi
pnguyen
Nếu đã biết Cali lạnh cóng
Sao em chẳng thấy bóng hình anh
Bầu trời tinh tú trong xanh
Mong ngày gần tới ta thành uyên ương
Nikki Nguyễn
Phải chi em ở gần đây
Ðể anh bày tỏ chuổi ngày không em
Từng giờ từng phút từng đêm
Không em trời cũng càng thêm lạnh lùng
pnguyen
Người yêu ơi anh nào có biết
Em nơi đây ngắm nguyệt một mình
Ước chi được thấy bóng hình
Để tim thỏa mãn chuyện tình online
Nikki Nguyễn
Rượu nồng chưa uống đã say
Huống chi được thấy thân gầy xa xa
Có chăng em chỉ lại là
Chỉ trong chốt lát tà tà offline
pnguyen
Người ở đâu sao ta không tìm đến
Để bây giờ ray rứt trọn đêm thâu
Lần gặp nhau từ lúc thưả ban đầu
Sao ta lại thẩn thờ không dám nói
Và giờ đây phút xa xưa lại đến
Lòng bồi hồi tim run động thật lâu
Lúc bây giờ mới thoát được nên câu
Người có hiểu lòng ta đang muốn nói
pnguyen
Ai hỡi còn chi nữa đợi chờ mong
Hình dáng năm xưa đã cuốn theo dòng
Thu tàn đông qua rồi xuân sẽ đến
Bận chi lòng người ấy đã sang sông
pnguyen
Thướt tha gió
Bền bồng bay
Dáng em gầy
Đôi vai nhỏ
Bao giờ có
Nụ hồng say
Tình thơ này
Đâu biết tỏ
pnguyen
Cùng ai ngỏ
Lời thơ say
Theo gió mây
Nhẹ nhàng bay
Nụ tình hồng
Theo cánh mộng
Đến bên lòng
Cho thầm mong
Misty Eyes
Người ơi mùa đông sẽ chóng qua
Thương xót làm chi chuyện phôi pha
Xuân về rạo rực niềm vui mới
Ấm lại nổi lòng kẻ xót xa
pnguyen
Người có bao giờ nghĩ đến ta
Từng đêm trông đợi cuộc tình xa
Gió đông lạnh buốt lòng băng giá
Xin hãy quay về kẻo đêm qua
pnguyen
Xuân về cánh mộng sẽ bay xa
Chuyện của đôi ta chỉ lại là
Đau thương nhạt nhòa trong dĩ vãng
Và đã phai rồi một màu hoa
Misty Eyes
Dòng Sông
Ngàn sao lấp lánh toả trên sông
Dòng sông êm ả đầy thơ mộng
Nhiều đêm một mình trên sông vắng
Sông hỡi bao giờ đợi gió không
pnguyen
Dáng Ai
Dáng ai thấp thoáng như tà áo
Tha thướt trong chiều nắng kiêu xa
Phải chi ta chẳng là ta
Nguyện là cánh gió quanh tà áo bay
Hoàng Linh Khang
Mân mê tà áo thẹn ai
Nắng cho hồng má lòng say cho tình
Gió bay nhẹ thoảng bên mình
Mang theo mộng ý thình lình rung tim
Misty Eyes
Thứ Sáu
Này em hỡi về đâu chiều thứ sáu
Giăng phủ đường mưa phủ bụi sương mưa
Bước em đi nhẹ bước khéo cho vừa
Mưa nặng hạt đường thưa anh đưa nhé
Hoàng Linh Khang
Dòng sông lững lờ trôi
Gió hiu hắc sau đồi
Nhớ ai buồn vời vợi
Nắng chiều nhạc nhoà phôi
Chiều ra đứng bên sông
Buồn mang mác cỏi lòng
Mênh mông lòng tự hỏi
Người ấy còn đợi trông
pnguyen
Ga Vắng
Này em hỡi chờ ai ngoài ga vắng
Sao một mình ngóng đợi hạt mưa rơi
Lạnh không em mưa có đẩm áo tơi
Phải là gió anh gọi mưa đừng tới
Ngày thứ mấy chiều mưa buồn đến vội
Ai có buồn như mưa nhỏ hạt rơi
Lạnh không em mưa có đẩm tình khơi
Gọi gió mãi chiều mưa đừng đến vội
Hoàng Linh Khang
Tình như lá me xanh
Sầu thương lá lìa cành
Tình đi không trở lại
Buồn cho tình mong manh
Chiều gió thoảng qua nhanh
Lá đã xa lìa cành
Cô đơn người ở lại
Chờ mãi cuộc tình xanh
pnguyen
Tình Khúc
Có những chiều đến vội
Trong những hạt mưa rơi
Tình ta chốn mù khơi
Phải chăng chờ mưa tới
Thứ sáu chiều đến vội
Về đâu cô bé ơi
Mây xanh trời giăng lối
Nói với ta đôi lời
Hoàng Linh Khang
Tình Khúc Cuối Tuần
Có những chiều qua nhanh
Như gió thổi qua mành
Anh ơi sao quá vội
Như làn gió mong manh
Thứ hai sao đến vội
Em chưa nói hết lời
Những lời yêu lời nhớ
Trong cuối tuần rong chơi
Oanh Thị Lê
Có những thu đến vội
Để hạt nắng chơi vơi
Để mây chiều giăng lối
Để thu gọi ai ơi
Có những thu qua vội
Lá chiều nhè nhẹ rơi
Gợi nhớ về một nơi
Nhớ nhiều lắm người ơi
Bé Khờ
Nắng Mai
Ai nỡ đem vùi hoa trắng đây
Trách người sao nỡ bạc lòng thay
Đem tình yêu đó vùi trong tuyết
Để lạnh lòng ai chết tháng ngày
Mong nắng vườn xuân đến sân ai
Cho môi hồng đó chẳng phôi phai
Vườn xuân hoa nở vui chim hót
Chào đón ai về trong nắng mai
Hoàng Linh Khang
Tình Thu
Vàng lá chiều nay lá vàng sa
Người em áo trắng đường chiều qua
Chiều nay thu lạnh đi trong gió
Ngỏ đó bước về xa vắng xa
Trong lá vàng sa lá vàng sa
Sao tình em lạnh cả đường qua
Để thu tàn tạ màu lá úa
Và để anh về ghét người ta
Hoàng Linh Khang
Phượng Về
Xưa ta vào lớp học
Ngẩn ngơ vì vần thơ
Cho cô em bé nhỏ
Đôi mắt buồn nai tơ
Hôm xưa ta đến gặp
Cổng trường xưa vắng thưa
Ta quên rằng mùa mưa
Đỏ đôi hàng phượng thưa
Chia ly phượng đã về
Ba tháng buồn đê mê
Cho cô em bé nhỏ
Có bao giờ tái tê
Hoàng Linh Khang
Quên Đi Tình Củ
Ta đốt hết những tình thơ năm củ
Em xa rồi ta còn lại gì đâu
Níu kéo chi chỉ khổ hận cho nhau
Khoác áo mới qua cầu đi em ạ
Ta không trách em coi ta xa lạ
Và thôi nhé từ đây ta từ giả
Trả phố phường cho cát bụi đường qua
Ta sẽ đi và đi mãi thật xa
Cho quên bớt tình ta đau mùa hạ
Hoàng Linh Khang
Đà Nẵng Dáng Xưa
Nhớ những chiều thu dưới nắng tà
Sơn Trà Non Nước biển Tiên Xa
Đà Nẵng dáng xưa này em hỡi
Em mãi muôn đời sống trong ta
Sông Hàn giờ đây vắng bóng em
Khiết Tâm ngày đó không còn tên
An Hãi Quận Ba ngày em lớn
Sao nỡ lạnh lùng vùi lãng quên
pnguyen
Ngồi một mình
Ngắm mưa tuôn
Cà phê đắng
Giọt sầu buông
Trời lành lạnh
Gió hiu hiu
Buồn mang mác
Lòng quạnh hiu
Em vội đến
Em lại đi
Trách sao nở
Cuộc tình si
Ngồi một mình
Viết cho em
Dòng thơ nhỏ
Vào lãng quên
pnguyen
Chiều Thu
Như hạt mưa xa
Vỡ trên cành lá
Như mãnh tình ta
Tan vỡ ngày qua
Ai người xa lạ
Ai người thân ta
Chiều thu chợt qua
Lẽ loi mình ta
Vàng đôi cánh lá
Tình trong phôi pha
Gió từ xa lạ
Tê lạnh hồn ta
Ngày lại ngày qua
Cô đơn chi lạ
Ai người xứ lạ
Ai hiểu tình ta
Hoàng Linh Khang
Ta thấy tiết trời se se lạnh
Ta thấy nắng hồng nhẹ nhẹ bay
Ta thấy lòng mình lâng lâng lạ
Có lẽ đất trời đã đã xuân
Trần Minh Phúc (received from minhphucmanutd)
Gởi Người Mang Tên Quê Hương Tôi
Chiều nhạt nắng gió lùa qua phố
Lòng bâng khuâng tôi đợi cuối đường
Hạnh phúc đến theo từng bước nhỏ
Em lụa là cho ai tơ vương
Dòng tóc nhung mềm trên vai nghiêng
Hồn tôi theo từng bước chân em
Chiều rơi êm ái lời nhỏ nhẹ
Duy ở lòng tôi gió bảo lên
Môi cười tươi thắm thêm chiều nắng
Ghi ở lòng tôi những dấu kim
Bên em tôi muốn xây thành quách
Và giữ cho mình một cỏi riêng
Mắt ngời tôi thấy sầu tinh tú
Em biết tình tôi treo lẻ loi
Như ngọn hải đăng trong đêm bão
Ngóng chờ em trủng tối mù khơi
Vai kề mà cách hai mặt vực
Những bước song song rồi chia đôi
Lúc tiển em về buồn cuối phố
Tôi đi hiu quạnh suốt đầu hôm
Hoàng Dũng 06/1997 (received from nguyenhoclau)
Tại mùa thu, tại anh hay tại em
Tại sang đông không còn hoa sữa
Tại vô hình, tại gì không biết nữa
Tại con bướm vàng có cánh nó bay
giotmuatrenla
Last modified: May 19, 2007


